|
Chuyện kể về một cô gái xinh đẹp yêu một chàng hiệp sĩ trẻ, và một hôm hai người dạo chơi trong một thung lũng xinh đẹp bên dòng sông Danube. Tình cờ cô gái thấy một đóa hoa màu xanh đang trôi dọc dòng sông đó. Cô gái liền muốn người yêu vớt đóa hoa tươi đẹp đó cho cô, chàng hiệp sĩ ngay lập tức lội xuống dòng sông vớt đóa hoa đó. Nhưng lúc đó dòng nước chợt chảy siết, hơn nữa bộ áo giáp cồng kềnh nên chàng trai không thể bơi vào bờ. Cuối cùng hơi tàn lực kiệt, biết không thể nào thoát khỏi cái chết, chàng trai liền cố hết sức ném đóa hoa màu xanh đó về phía cô gái và nói với người yêu rằng: ‘Xin đừng quên anh (forget me not) ’, rồi chàng buông mình trôi theo dòng nước. Và cô gái với đóa hoa trong tay cung không bao giờ quên được lời nói đó suốt cuộc đời mình. Và cũng vì vậy mà hoa Lưu Ly có cái tên là Forget me not. Để rồi sau này ,cũng từ câu chuyện lãng mạn đầy bi thảm đó dã để lại biết bao nhiêu vần thơ ca tụng loại hoa màu xanh thiên đường bé nhỏ ấy.



Xin đừng quên em! Nhìn kìa anh lấp lánh trên cánh đồng Bừng nở thắm một nhánh hoa mộng Hoa xòe cánh màu trời xanh lồng lộng Lá biếc xanh e ấp nụ hôn nồng Thẹn thùng – Nhỏ nhoi – Khiêm nhường – Rung động Loài hoa thương hoa nhớ của đồng quê
Rừng Ðà Lạt sương giăng Nép ven bờ suối vắng Dịu dàng một bông hoa Có tên nghe rất lạ: Hoa "xin đừng quên em!" Anh ngắt một bông xem Hoa tím màu chung thuỷ Lời hoa như thủ thỉ Nhắc: xin đừng quên nhau... Nào anh đã quên đâu Câu chuyện xưa kể lại: Có một đôi trai gái Dạo bên bờ suối xanh Cô thiếu nữ hiền lành Say hái hoa mê mải Chợt ngã xuống suối sâu Người yêu không tới kịp Thôi rồi còn nữa đâu...! Trước khi nàng tắt thở Còn ném hoa lên bờ Tặng người yêu và dặn: "Xin hãy đừng quên em!!!" Xin hãy đừng quên em Từ đấy thành tiếng gọi Hoa "xin đừng quên em!!!" Từ đấy thành tiếng nói Muôn đời của trái tim!
Chuột nhắt
|